| |||||||
![]() | ||
|
![]() ![]() | ![]() |
|
|
#1
| ||||||||||||||||||||
| ||||||||||||||||||||
| CHẠY ĐUA VỚI BIỂN Buổi trưa, trong ngôi nhà Kha thật yên ắng, khác hẳn với bầu không khí nhộn nhịp ban mai. Khách hàng nơi nơi đem mực đến bỏ mối cho bà Hai - mẹ Kha - có lẽ bà Hai đang bề bộn với những con mực bên nhà dì Hạnh, vừa làm vừa bỏ lò sấy khô, phải chiều mới về. Ông Hai cũng đã theo đoàn tàu đánh cá ra khơi từ sáng sớm. Nhà chỉ còn hai anh em Kha. Kha ngồi mày mò với bài giải tích, thỉnh thoảng liếc sang An. An đang thu mình trong chiếc xe lăn trên bậc thềm, lặng nhìn những hoa nắng nhảy múa trước mặt. Kha và nó đã không còn những phút giây tha thẩn ngoài vườn, nhìn nắng vàng lấm tấm rắc lên các ngọn cỏ hay đuổi bắt những chú bướm lung linh màu sắc, lượn lờ trên các khóm hoa, kể từ ngày An gặp nạn. Đó là nỗi ám ảnh ray rứt Kha từ ba bốn năm nay. Nhà Kha đối diện trường, do mải mê đá bóng cùng bạn bè trong sân trường sau giờ học, Kha đã bỏ mặt An đứng thui thủi chơi trước cổng bên vệ đường. Thấp thoáng thấy bố về từ xa, thằng bé mừng rỡ băng vội qua đường: - A! Bố về! Anh Kha ơi! - Coi chừng xe! An! An! Tiếng ông Hai gọi thất thanh. Nhưng đã muộn. Chiếc xe hàng trờ tới thắng “két”. Tiếng “rít” đanh đến lạnh người, vẫn không tránh khỏi tai nạn đáng tiếc xảy ra. Thằng An lăn quay mấy vòng rồi bất tỉnh, người bê bết máu. Người ta vội đưa nó vào bệnh viện, cứu được mạng, nhưng bác sĩ bảo dây thần kinh cột sống bị chạm nên phải liệt. Suốt cả năm trời nó nằm mãi trên giường không cử động. An buồn. Kha cũng buồn. Gía Kha chú ý trông chừng An thì đâu đến nổi này. Ban đầu, An không thích gần gũi với ai, lầm lì, cáu gắt, dần dần nó thích ứng với cuộc sống và tỏ ra dễ chịu hơn. Sau giờ học, Kha vẫn thường đến với An. Khi thì giải thích cho An những nội dung truyện tranh mà An không hiểu. Khi thì kể cho An nghe về những gương vượt khó của những con người không đầu hàng số phận. Biết bao người đã vươn lên trong nghiệt ngã để dù thân có tàn cũng không trở thành “phế”. Kha động viên, khuyến khích và giúp An tập vài động tác co duỗi. Lúc đầu An không mấy tự tin lắm, nhưng trước sự khích lệ của Kha, An lần lần gượng dậy bằng đôi tay yếu ớt của mình, bám chặt thành giường. Nhìn đôi môi mím chặt cố giấu nét đau đớn của nó Kha quặn lòng. Người nó vã mồ hôi, co rúm rồi buông tay xuôi xị. Cuối cùng cũng là đôi chân lê lết. Nó chỉ đủ sức để gượng ngồi trên xe lăn, bàn tay khó khăn xoay cho xe lăn bánh. An đã thật sự đầu hàng với số mệnh. Bác sĩ chụp hình chẩn đoán cho biết bệnh tình của nó không có cơ hội để khỏi. Y học bó tay. Ông bà Hai tuyệt vọng chỉ biết khóc thầm. Kha lại càng ân hận, An không tỏ thái độ gì hờn trách Kha cả. Dường như trong đầu óc trẻ thơ, nó chỉ nghĩ là lỗi tại nó băng qua đường không coi trước coi sau. - Anh Kha! Em muốn ra biển khơi! Đột nhiên thằng An lên tiếng phá tan cái không khí ngột ngạt nãy giờ. Kha gấp vở lại: - Được, anh sẽ đưa em đi. Kha đẩy chiếc xe lăn hướng dần ra biển. Nắng chưa tắt. Gío rì rào thổi như hất cái nóng vào mặt. Trưa! Biển cũng vắng lặng. Mực nước biển hôm nay xuống thấp. Nước rút thật xa để lộ bãi cát rộng phẳng lì. Vài chiếc thuyền nằm phơi trên cát. An ngạc nhiên hỏi Kha: - Ủa! sao thuyền đó lại nằm trên bãi vậy anh Kha? - Thuyền đánh cá đấy! Vì nước ròng rút xuống nên thuyền vướng trên bãi. Khi nước lớn dâng ngập bãi, thuyền lại nổi lên. - Hay quá, anh Kha há! Em muốn ra tận biển cơ. Kha cố đẩy chiếc xe nhưng cát chẹn hai bánh làm cho chiếc xe khó xê dịch. Kha kê lưng xuống cho An bá cổ và cõng nó đi dần ra khỏang đất liền chạy dọc theo biển. Dưới ánh nắng mặt trời, biển có màu xanh lơ ửng sắc hồng. Kha đặt An xuống. Hai đứa ngồi xuống bãi cát chỗ bờ biển lài. Kha táy máy tay lấy cát đắp thành một người cá thật to. Thi thoảng lại lăng xăng chạy theo những đợt sóng dạt vào rồi lần lượt khảm lên người cá: - Thời trang mới. Cô gái cá mặc áo vỏ ốc. Kha xoa tay hài lòng với tác phẩm của mình. An không hứng thú với công việc trang điểm người cá này lắm. Nó vẫn ngồi im thin thít, đôi mắt nhìn lên bầu trời theo dõi những cụm mây bàng bạc trôi hay ngắm nhìn đường bay chao liệng của những con chim hải âu. Đôi lúc nhìn sâu hun hút về phía mặt nước mênh mông, thẳng tắp tận chân trời. An yêu biển. Khi đôi chân chưa bị bó buộc trên chiếc xe lăn, An và Kha vẫn thường ra biển tung tăn ngụp lặn. Biển nhấp nhô làm cho hai đứa cũng dềnh lên dập xuống theo cơn sóng. Ngày ấy thật vui. An có ý nghĩ thật lạ. Khi thì An cho tiếng rì rào của nhịp sóng vỗ bờ là lời ru của biển, lúc thì cho là biển nổi giận khi cơn sóng dữ đập mạnh vào ghềnh đá. - An không giận anh chứ? Kha vụng về hỏi An. Lúc nào Kha cũng có mặc cảm tội lỗi khi một mình đối diện với sự trầm tư của An. An vẩn không rời mặt biển. - Sao lại giận anh? - Vì anh không chăm sóc An , đã để cho An một mình băng qua đường. - Lỗi em thôi.Đâu phải tại anh. Kha nắm lấy bàn tay em xiết chặt. An vừa cười vừa dùng bàn tay còn lại thụi vào vai Kha: - Khờ quá! Em chỉ thấy anh Kha thật đáng yêu. Lần đầu tiên thấy An cười, Kha cũng cười rạng rỡ. Chiều xuống thật nhanh. Biển chiều chuyển sang màu xanh lục. Nắng chiều mong manh, bừng sáng rực rỡ rồi tắt đi vội vàng. Kha chợt nhớ một câu văn nào đó đã đọc trong sách: - Nắng cứ sắp tắt thì loé lên đẹp đẹp là... Chợt An thảng thốt kêu lên: - Anh Kha ơi! Nhìn thử xem hình như có một con quái vật to lớn đang chạy đến. Kha nhìn theo tay An chỉ. Một vệt trắng xoá cuồn cuộn như con rắn hổ mang đang vặn mình băng tới. Gío từ biển thổi vào thốc rát. Kha hốt hoảng chồi dậy xuống xốc An: - Bá cổ anh nhanh An. Sóng biển đang dồn tới. Như đoán biết điều gì sắp xảy đến, An cũng run rẩy bám chặt lấy anh: - Biển đang nổi giận. Em nghe rõ tiếng gầm thét của nó. Kha hối hả cõng An trên lưng ù té chạy ngược trở lại: - Theo dõi phía sau cho anh biết An! - Biển đang đuổi theo chúng ta rất gấp gáp Dường như biển giận dữ tận ngoài khơi. Tiếng gầm gừ vọng tới nghe ghê rợn. Kha gia tăng tốc độ. Tiếng An hối thúc: -Nó gần đuổi kịp mình rồi. Nhanh hơn anh Kha. Biển muốn kéo chúng ta ở lại chơi đùa với chúng. Thằng bé lại nói nhảm cái gì đây? Đôi tai Kha như lùng bùng. Kha không nói gì cả. Đôi chân vẫn cứ chạy thục mạng như người vô thức, Kha không những đang chạy đua với sóng biển mà còn là đang chạy đua với tử thần. Kha mà chậm chân là tự khắc đối đầu với cái chết. Biển sẽ nuốt chửng anh em Kha xuống tận biển khơi. Chỉ còn cách bờ cao một khoảng ngắn, cơn sóng biển đổ ập tới, đánh dạt Kha bật ngược trở lại. Bọt biển trắng xóa phả vào mặt Kha ran rát. Nước biển thấm vào miệng Kha mặn chát. Kha chới với giữa mênh mông biển nước, cố gắng bơi trở lại. Mực nước càng lúc càng dâng cao, sóng càng mạnh. Cả thân người Kha rời rã. Kha mệt nhoài trồi lên hụp xuống. - Anh Kha! Anh đuối sức rồi phải không? Kha thều thào: - Không! Cứ bám chặt lấy anh, An nhé! An cũng thều thào: - Anh Kha!Anh có yêu em không? - Nhất định rồi. - Em cũng yêu anh. Không có cả anh em ta, bố mẹ sẽ đau khổ lắm. Biển đang réo gọi em. Biển sẽ ru em ngủ. Anh Kha! Em... Kha không còn đủ sức để cảm nhận những gì xảy ra chung quanh mình. Có điều Kha cảm thấy như cái vật nặng trên lưng không còn nữa. Dường như ai đấy đã đẩy mạnh Kha thẳng tới. Đường bơi Kha mỗi lúc một gần bờ hơn. Và Kha vẫn cứ bơi như người vô thức.... KIM ( Longkhanh )
| ||||||||||||||||||||
|
Khung soạn thảo công thức Toán, Lý, Hóa ...
|
« Chủ đề trước
|
Chủ đề tiếp theo »
| Những người đang xem chủ đề: 1 (0 thành viên và 1 khách) | |
| Tiện ích | |
| Kiểu hiển thị | |
| |
|








ngungo










Dạng bình thường